Thực phẩm và sức khỏe

Dị ứng “Gluten” có thực hay là một ảo tưởng?

Dị ứng “Gluten” có thực hay là một ảo tưởng?
Like

Dị ứng “Gluten” có thực hay là một ảo tưởng?

Theo một cuộc khảo sát năm 2013, một phần ba người Mỹ chủ động tìm cách tránh gluten.

Tuy nhiên, bệnh celiac, dạng không dung nạp gluten nặng nhất, chỉ ảnh hưởng tới 0,7-1% số người (1).

Tuy nhiên, có một tình trạng khác được gọi là Dị ứng gluten “không phải là bệnh celiac” (2). Nó bao gồm một phản ứng bất lợi đối với gluten, ở những người không bị bệnh celiac. Tình trạng này thường xuất hiện trong các cuộc thảo luận về dinh dưỡng, nhưng vẫn có nhiều tranh cãi giữa các chuyên gia y tế.

Bài viết này đưa ra một cái nhìn chi tiết về Dị ứng gluten và liệu đó là cái gì và bạn có thực sự cần phải quan tâm.

Gluten là gì?

Trước khi chúng ta tiếp tục, hãy tìm hiểu sơ qua về gluten.

Gluten là một họ các protein, được tìm thấy trong ngũ cốc ngũ cốc như lúa mì, lúa mạch đen, lúa mạch. Trong số các loại ngũ cốc có chứa gluten, lúa mì thường được tiêu thụ nhiều nhất.

Hai protein chính trong gluten là gliadin và glutenin, trong đó gliadin dường như là kẻ phạm tội lớn nhất (3 , 4).

Khi bột được trộn với nước, gluten protein liên kết chéo để tạo thành một mạng lưới dính dính giống như keo (5). Nó giống như bạn đang cầm miếng bột ướt trong tay vậy. (Glue nghĩa là keo). Gluten làm cho bột dẻo, và bánh mì nở ra khi gia nhiệt là do gluten giữ lại các bóng khí mà phồng lên.

Bottom Line: Gluten là protein chính trong một số loại ngũ cốc, bao gồm lúa mì. Nó có những tính chất nhất định làm cho nó trở nên phổ biến khi làm bánh mì.  

Có nhiều rối loạn khác nhau liên quan đến gluten

Có rất nhiều điều kiện bệnh liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến lúa mì và gluten (6).

Những cái được biết đến nhiều nhất được gọi là bệnh celiac (7).

Ở bệnh nhân celiac, hệ thống miễn dịch nhầm lẫn nghĩ rằng các protein gluten là những kẻ xâm lăng, và sẽ tấn công chống lại khi ta nạp gluten. Khi tấn công gluten, hệ thống miễn dịch tấn công cả cấu trúc tự nhiên trong thành ruột, và có thể gây ra thiệt hại nghiêm trọng. “Sự tấn công chống lại bản thân” này là lý do tại sao bệnh celiac được phân loại là bệnh tự miễn dịch (8).

Bệnh Celiac là bệnh nghiêm trọng và ước tính ảnh hưởng đến 1% dân số. Nó dường như đang tăng lên, và đa số những người bị bệnh celiac không biết rằng họ mắc bệnh (9 ,10 , 11).

Một số khác sẽ mắc chứng nhạy gluten, nhưng không phải bệnh celiac (12). Nó không có cùng cơ chế phát bệnh, nhưng các triệu chứng thường tương tự theo nhiều cách, và có thể liên quan đến cả triệu chứng tiêu hóa và không tiêu hóa (13). Sau đó cũng có dị ứng lúa mì, tương đối hiếm và có thể ảnh hưởng đến dưới 1% người (14).

Phản ứng bất lợi đối với gluten có liên quan đến nhiều bệnh khác, bao gồm một loại chứng thiếu máu ở thanh thiếu máu gọi là chứng mất ngủ gluten, viêm tuyến giáp Hashimito, tiểu đường týp 1, chứng tự kỷ, tâm thần phân liệt và trầm cảm (15 , 16 , 17 , 18 , 19 , 20 , 21).

Điều này không có nghĩa là gluten là nguyên nhân chính của các bệnh này, chỉ có điều nó có thể làm cho các triệu chứng tồi tệ hơn trong số người mắc phải.

Trong nhiều trường hợp, một chế độ ăn uống không chứa gluten đã cho thấy hữu ích trong các thử nghiệm đối chứng (khoa học thực sự), nhưng điều này cần được nghiên cứu nhiều hơn.

Bạn chỉ cần đọc các tài liệu tham khảo ở trên. Mặc dù chúng không được chứng minh một cách dứt khoát, nhưng mối quan tâm này là rất thực tế và cần được xem xét nghiêm túc.

Bottom Line: Một số điều kiện bệnh liên quan đến tiêu thụ lúa mì và gluten. Những bệnh phổ biến nhất là dị ứng lúa mì, bệnh celiac và nhạy cảm gluten không celiac. 

Dị ứng Gluten chính xác là gì (Không phải bệnh Celiac)?

Trong những năm gần đây, Dị ứng gluten đã nhận được sự chú ý của cả các nhà khoa học và công chúng (2).

Nói một cách đơn giản, người nhạy cảm với gluten có các triệu chứng sau khi ăn gluten và phản ứng tích cực với chế độ ăn uống không chứa gluten, sau khi bệnh celiac và dị ứng lúa mỳ đã được loại trừ.

Những người có Dị ứng gluten thường không bị bất kỳ sự thay đổi nào trong lớp lót ruột, hoặc các kháng thể chống lại các mô của cơ thể, đó là khác biệt chính với bệnh celiac (12).

Thật không may, cơ chế đằng sau Dị ứng gluten chưa được xác định rõ ràng, nhưng đây là một lĩnh vực nghiên cứu cường độ cao. Có một số bằng chứng cho thấy gen di truyền và hệ thống miễn dịch có liên quan (22).

Không có thử nghiệm đáng tin cậy trong phòng thí nghiệm để chẩn đoán Dị ứng gluten, và chẩn đoán thường được thực hiện bằng cách loại trừ các điều kiện khác.

Đây là một tiêu chuẩn chẩn đoán được đề xuất đối với Dị ứng gluten (23):

  1. Gluten ăn vào nhanh chóng gây ra các triệu chứng, hoặc tiêu hóa hoặc không tiêu hóa.
  2. Các triệu chứng biến mất nhanh chóng khi áp dụng một chế độ ăn uống không chứa gluten.
  3. Tiếp tục sử dụng gluten lại gây ra các triệu chứng.
  4. Bệnh Celiac và dị ứng lúa mỳ đã được loại trừ.

Một nghiên cứu cho thấy ở những người có Dị ứng gluten “tự báo cáo”, chỉ có 1 trong 4 (25%) đáp ứng các tiêu chuẩn chẩn đoán (24).

Dị ứng gluten có nhiều triệu chứng. Theo các nghiên cứu, các triệu chứng này bao gồm đầy bụng, đầy hơi, tiêu chảy, đau dạ dày, giảm cân, chàm, ban đỏ, đau đầu, đau xương và khớp, mệt mỏi mãn tính, mệt mỏi và trầm cảm (25 , 26).

Cũng nên nhớ rằng Dị ứng gluten (và bệnh celiac) thường có các triệu chứng bí ẩn khác nhau có thể gây khó khăn cho sự tiêu hóa, bao gồm các vấn đề về da và rối loạn thần kinh (27 , 28). Một số nghiên cứu chỉ ra rằng chỉ có 0,5% số người có thể có tình trạng này, trong khi những người khác thì tăng đến 6% (6). Theo một số nghiên cứu, Dị ứng gluten là phổ biến nhất ở người lớn / người già trung niên, và phổ biến hơn ở phụ nữ so với nam giới (29 , 30).

Bottom Line: Dị ứng Gluten có liên quan đến phản ứng bất lợi đối với gluten ở những người không bị bệnh celiac hoặc dị ứng lúa mỳ. Không có dữ liệu tốt về mức độ phổ biến của nó. 

Một nghiên cứu gần đây cho thấy lúa mì là vấn đề với chứng nhạy gluten

Một nghiên cứu gần đây về Dị ứng gluten đáng lưu ý ở đây.

Nghiên cứu này đã được thực hiện trên 37 người bị hội chứng ruột kích thích và tự báo cáo Dị ứng gluten (31).

Nghiên cứu này đã làm gì khác hơn so với nghiên cứu trước đó, là nó đã đặt những người tham gia vào một chế độ ăn ít FODMAPs (FODMAPs là các carbohydrate trong chuỗi ngắn có thể gây ra các vấn đề về tiêu hóa). Rồi đưa cho họ ăn gluten tinh chế thay vì một loại hạt chứa gluten, như lúa mì. Trong nghiên cứu này, gluten tinh chế không ảnh hưởng đến người tham gia, ngoại trừ sự gia tăng triệu chứng trầm cảm trong một nghiên cứu tiếp theo, cần được nghiên cứu sâu hơn (21).

Kết luận của nghiên cứu là gluten tinh chế KHÔNG gây ra vấn đề ở những người này, và rằng “sự nhạy cảm gluten” tự báo cáo này có vẻ như nhạy cảm với FODMAPs.

Lúa mì có hàm lượng cao FODMAP, các chuỗi ngắn carbs là một trong những kẻ phạm tội lớn nhất trong hội chứng ruột kích thích (32 , 33 , 34).

Nghiên cứu này đã trở thành tiêu đề trên toàn thế giới, cho rằng Dị ứng gluten đã được bác bỏ và gluten an toàn cho bất cứ ai ngoại trừ những người bị bệnh celiac.

Tuy nhiên, điều này hoàn toàn sai. Những kết quả từ nghiên cứu này không có nghĩa là gluten có thể không phải là một yếu tố rất lớn trong hội chứng ruột kích thích, trong trường hợp FODMAPs là thủ phạm chính.

Giải pháp, một chế độ ăn uống không lúa mỳ vẫn giữ nguyên, và cũng hiệu quả như trước khi có nghiên cứu.

Điều này đã khiến nhiều nhà nghiên cứu suy đoán rằng có lẽ “sự nhạy cảm lúa mỳ” hoặc “hội chứng không dung nạp lúa mì” là những cách nói thích hợp hơn là “Dị ứng gluten” (35 , 30).

Mặc dù điều này chưa được nghiên cứu kỹ lưỡng, nhưng cũng có một số nghiên cứu cho thấy rằng các giống lúa mì hiện đại ngày càng gây ra các ảnh hưởng trầm trọng hơn các giống cổ xưa như Einkorn và Kamut (36 , 37).

Bottom Line: Một nghiên cứu mới cho thấy rằng, ở những người có hội chứng ruột kích thích, một loại carbohydrate gọi là FODMAPs là nguyên nhân chính gây ra các vấn đề về tiêu hóa chứ không phải là gluten. 

Dị ứng Gluten là có thật, nhưng có nhiều câu hỏi chưa được trả lời

Dị ứng của gluten nhiều hơn một số điều vô nghĩa. Có hàng trăm bài viết trong tài liệu này. Chỉ cần thử gõ “Dị ứng gluten” vào PubMed hoặcGoogle Scholar .

Ngoài ra còn có hàng trăm các nhà khoa học và bác sĩ y học, trong đó có nhiều bác sỹ chuyên khoa dạ dày ruột được tôn trọng, họ cũng tin rằng điều này là có thật.

Đúng, không có bằng chứng cho thấy tất cả mọi người cần tránh gluten, và chắc chắn là một “thành phần mốt” với xu hướng không có gluten.

Tuy nhiên, Dị ứng gluten (hoặc lúa mì) là một điều có thực, và nó không gây ra vấn đề ở nhiều người.

Thật không may, điều kiện này là vô cùng phức tạp, và rất ít câu trả lời rõ ràng đã được phát hiện được nêu ra. Gluten và lúa mì có thể tốt đối với một số người, không phải là những người khác. Vạn người vạn nét.

Nhưng nếu bạn cho rằng bạn bị dị ứng gluten, thì bạn không cần chờ tới khi có nghiên cứu dành cho bạn. Bạn chỉ việc không ăn bánh mì, mì căn, các loại bánh từ bột mì … (thường nhiều thực phẩm lành mạnh hơn và bổ dưỡng hơn). Nếu bạn nghi ngờ mình dị ứng gluten, bạn thử ăn liên tục 1-2 tuần chỉ bánh mì, mì căn, thịt bò giả, thịt heo giả, thịt gà giả … Và bạn sẽ hiểu cần phải từ bỏ các món này suốt đời nếu gặp sự cố với các món trên.

(Lược dịch từ /www.healthline.com/nutrition/gluten-sensitivity-is-real)

 

Like

Post Comment